Cạn nước mắt vì bệnh hôi miệng

Gần cuối năm, tiết trời se se lạnh. Hôm ấy tôi tất bật thăm khám rất nhiều bệnh nhân. Nhưng ấn tượng với tôi là một cô gái nhỏ nhắn luôn đứng khép nép ở một góc chứ không ngồi ghế. Cuối cùng đến lượt cô khám, tôi đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.

 

Chị tên là Phạm Thị Linh, 41 tuổi, quê gốc ở Quảng Bình. Chị chia sẻ với tôi vào TPHCM làm công nhân may đã được nhiều năm. Vậy mà đến từng tuổi đó chị vẫn chưa có một mảnh tình vắt vai chứ nói gì có một mái ấm gia đình. Nhìn bạn bè đã có con có cháu còn chị cứ lầm lũi đi về một bóng trong cái nhà trọ chật hẹp. Chị luôn mòn mỏi mong ước có một gia đình, nhưng điều đó vẫn là mơ ước viễn vông với chị. Cô đơn buồn tủi mà không biết ngỏ cùng ai. Tuổi xuân cứ trôi qua từng tháng từng năm đến giờ cùng gần 10 năm chị mắc phải căn bệnh hôi miệng quái ác. Nó chôn vùi chị trong vũng bùn của đớn đau tủi nhục.

 

cạn nước mắt vì bệnh hôi miệng4

Chị đã cạn nước mắt vì căn bệnh hôi miệng đeo bám

 

Chị nói ở quê bị mọi người dè bỉu chị chịu không thấu nên muốn đi một nơi xa không ai biết chị mà cố sống. Vậy mà ông trời cũng không thương, bắt chị tiếp tục chịu đựng, mọi thứ còn khủng khiếp hơn ở quê nhà. Bởi vì hơi thở ngày càng nặng mùi, Chị chỉ biết cố gắng thật chăm chỉ làm việc mong được công nhận về năng lực thật sự. Nhưng vẫn không được coi trọng ưu ái so với đồng nghiệp khác.

 

Những gì chị đã sợ cuối cùng cũng đến, sau vài tháng mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao về hơi thở của chị có mùi hôi. Chị vô cùng nhạy cảm đến nỗi mỗi khi có ai đó nhắc đến từ “thối” hay nói “nghe có mùi thối ở đâu” là chị bỗng giật nảy mình. Cảm giác như bản thân có tội lỗi gì, người ta đang nói đến mình, đầu óc cứ căng thẳng suốt nên công việc thường bị trì trệ, tinh thần vô cùng mệt mỏi.

 

Chị vừa kể vừa khóc như thể gặp được người đồng cảm, lắng nghe tâm sự của chị. Cứ thế mà chị tuôn trào, mọi thứ chị bức bách, mọi thứ chị chôn giấu suốt bao năm qua chị nói hết:“ Tôi bị đồng nghiệp soi mói suốt ngày. Muốn nghỉ việc cho xong quay về quê nhưng không biết sẽ làm gì và đối diện với nơi mình đã bỏ đi thì nỗi nhục nhã, đau buồn sẽ đến mức nào. Đã một thân một mình quyết tâm ra đi để làm việc và chữa trị nhưng càng ngày tôi càng bế tắc. Không một ai có thể hiểu và đồng cảm”.

 

cạn nước mắt vì bệnh hôi miệng3

Tinh yêu cũng không giúp chị vượt qua được ám ảnh của căn bệnh

 

Công việc là một phần rồi đến chuyện tình cảm cũng không suôn sẻ. Chị khép mình, cô đơn chống chọi với căn bệnh một mình. Chị bộc bạch:” Có người tới làm quen mong cưới, người ta cũng thông cảm tôi vừa vui vừa sợ. Sợ rằng họ không thật lòng, thà rằng không đến với nhau chứ đến rồi sau này chì chiết tôi suốt ngày thì tôi sống làm sao nổi nên tôi từ chối “.

 

Những năm qua chị quyết tâm đi tìm cách chữa và đã chữa rất nhiều nơi, đến những bệnh viện lớn như Hòa Hảo, Y dược...Rồi chuyển qua khám và uống thuốc đông y. Có thuốc chị uống 6, 7 liệu trình một loại nhưng vẫn không cải thiện bao nhiêu. Chị chán nản muốn từ bỏ tất cả. “Đến mức muốn tự tử một lần cho xong cuộc đời Lương Y ạ. Chứ sống chung với căn bệnh này khổ hơn là chết đi thì hơn” – Chị suy sụp mà thổ lộ với tôi.

 

Ban đầu chị nghĩ mình bị nguyên nhân dạ dày chị uống thuốc trị dạ dày không đỡ. Chị chuyển qua uống thuốc viêm họng. Chị khám mà không biết gốc nguyên nhân nào gây ra cho chị tình trạng đó nên chị cứ uống kháng sinh rất nhiều. Ai chỉ ở đâu hay, ai điều trị khỏi mà chị nghe được là chị sẽ cố gắng sắp xếp đi đến. Tình cờ chị tìm hiểu trên website dongythanhtuan.vn, chị đọc rất nhiều bài viết về câu chuyện của những bệnh nhân mắc phải căn bệnh hôi miệng của tôi chia sẻ. Chị đã đồng cảm phần nào với bản thân mình mà quyết định nhờ bạn chở xuống tận phòng khám gặp tôi. Hi vọng nhà thuốc tôi là nơi cuối cùng chị tìm đến giúp chị thoát khỏi tình trạng bệnh kéo dài gây cho chị quá nhiều buồn phiền. Vì nó mà chị mất đi bao nhiêu là nước mắt, là công việc, là ước mơ, là hoài bão... Cố gắng gượng sống vật vờ như chiếc bóng bao năm qua. Tủi nhục chấp nhận sự thật quá phũ phàng không dám có người yêu chứ đừng nói đến có chồng con.

 

cạn nước mắt vì bệnh hôi miệng2

Uống kháng sinh lâu dài là con đường mang thêm bệnh vào cơ thể

 

Do quá trình uống kháng sinh rất nhiều cơ thể chị đã kháng thuốc đồng thời gây nóng làm giảm sức đề kháng. Chị thường xuyên căng thẳng, chán ăn, mất ngủ, mệt mỏi. Tôi kê đơn chị dùng hai liệu trình thuốc Mát Gan và thuốc đặc trị Hôi Miệng kết hợp để chữa trị cho hiệu quả.

 

Hơn hai tiếng tôi chia sẻ thì chị đã mới cởi mở hơn, chứ không rụt rè như lúc đầu chị đến. Chị nói:” Thầy là người thứ hai mà tôi tâm sự ngoài người bạn muốn cưới nhưng tôi không dám tiến tới. Hôm nay gặp Thầy tôi như được cởi bỏ tảng đá đè nặng tôi bấy lâu, là nguồn động viên rất lớn giúp tôi có thêm tự tin, nguồn lực để tiếp tục sống. Tôi sẽ quyết tâm không từ bỏ cơ hội chữa trị. Hi vọng Tết nay tôi tự tin hơn để đi với bạn bè tận hưởng mùa xuân, chứ suốt từng ấy năm Tết đến nhìn người ta xum họp thì tôi chỉ lặng lẽ đón xuân một mình không người thân không bạn bè, buồn tủi lắm”.

 

Nhìn chị nức nở suốt buổi thăm khám tôi cũng rớt nước mắt theo tâm sự cuộc đời của chị. Chỉ vì căn bệnh hôi miệng đeo bám mà có quá nhiều bệnh nhân muốn chấm dứt cuộc đời của mình. Có đáng không ? Họ nghĩ là có bởi vì họ đã quá tuyệt vọng, quá chán chường. Người mắc bệnh không đáng trách, căn bệnh không đáng trách mà là họ chưa tìm được đúng thầy đúng thuốc để điều trị đúng. Tôi hi vọng mọi bệnh nhân đang mắc bệnh hôi miệng hãy mạnh dạn liên hệ với tôi hoặc nhà thuốc để có giải pháp điều trị triệt để và vượt qua được rào cản tâm lý.

(Tên nhân vật đã được thay đổi)

Lương y Thanh Tuấn

Tư vấn trực tuyến

Tin liên quan
Captcha